Slider

Trung Quốc không những là nước có dân số đông nhất thế giới mà còn là nuớc có diện tích lãnh thổ đứng thứ ba thế giới. Có tỉnh của Trung Quốc có dân số không thua kém dân số một nước vào loại lớn trên thế giới (trên dưới 100.000.000 dân).

Và ngay những tỉnh (hoặc khu tự trị) thuộc loại ít ngưòi của họ có khi còn đông dân hơn một nuớc ít dân trên thế giới. Mọi người đều biết Trung Quốc được hình thành từ hàng trăm nước nhỏ và vừa cho nên tìm hiểu tính cách của người các tỉnh Trung Quốc hiện nay có thể giúp chúng ta hiểu thêm lịch sử và tính cách người Trung Quốc nói chung.

1. Người Bắc Kinh

Là vùng thấy nhiều biết rộng, vừa tiêm nhiễm văn hoá vua quan vừa chịu tàn dư của phong tục con em nhà Mãn, vô cùng lười biếng, rất nhiều ngưòi thà ở nhà hưởng bảo hiểm thấp chứ không chịu đi làm, khá nhiều người dựa vào tiền bồi thường nhà cửa cổ xưa do cha ông để lại khi phải di chuyển hoặc giá nhà đất gia tăng để sinh sống; có người là quan thưong dựa vào chính sách mà sống cuộc sống nhàn rỗi, ngưòi béo rất nhiều. Những tiếng tục của Bắc Kinh về cơ bản đều là của ngưòi tỉnh ngoại. Trong các thế hệ sau của Bắc Kinh con nhà giàu sang rất nhiều, chỉ chú ý hưởng thụ.

Phụ nữ rất cởi mở và rất có cá tính. Người Bắc Kinh muốn học đại học là học được, ngay cả với những truờng nổi tiếng như Thanh Hoa, Bắc Đại, sau khi tốt nghiệp nói chung được các cơ quan nhà nước và doanh nghiệp ưu tiên tuyển dụng. Chỗ nào ở Bắc kinh cũng có quan, ngay ông lão đạp xe ba gác cũng ra vẻ ta đây vì nhà nào chả có dây mơ rễ má với mấy vị quan. Chính vì thế mới có câu nói ở trên “không đến Bắc Kinh không biết mình chỉ là quan nhỏ”.

tinh cach con nguoi 1

Hộ khẩu ở Bắc Kinh quí báu lắm, người Bắc Kinh cũng bài ngoại, nói chung cảm thấy mình là “người của trung ương” (rất nhiều người ngoại tỉnh ở Bắc Kinh sau khi trở thành người Bắc Kinh thì thế hệ sau của họ cũng bài ngoại). Cảnh sát nói chung đặc biệt “chiếu cố” mấy người ngoại tỉnh. Tuy vậy tính bao dung rất khá (tất nhiên không thể so sánh với Thâm Quyến).

Mở công ty nên hết sức tránh nhận ngưòi Bắc Kinh. Ngưòi Bắc Kinh cái gì cũng minh bạch, nhưng chỉ biết nói mà không thể làm, nghiệp vụ còn giỏi hơn ông chủ (ngưòi Bắc Kinh thích hợp làm nhân viên tài vụ , nhân phẩm đáng tin, lại trốn không nổi). Ngưòi Bắc Kinh mồm lưõi dẻo quẹo.

Tuy vậy nhìn chung người Bắc Kinh rất lương thiện, có chí khí lớn, có sự đồng cảm, coi trọng nghĩa khí, thích chuyện không đâu, nhất là những việc lớn quốc gia, thích tán chính trị(không ít tin vỉa hè từ đó), được coi là người có tố chất cao tại Trung Quốc. Người phát tài ở Bắc Kinh chủ yếu là người ngoại tỉnh, làm quan ở Bắc Kinh cũng chủ yếu là di dân tỉnh ngoài. Người Bắc Kinh lười biếng khó thành việc lớn.

Cùng với việc chính sách được nới rộng, chế độ hộ khẩu ngày càng bớt chặt chẽ, người tỉnh ngoài đến Bắc Kinh cướp cơm ăn tạo nên cảnh người Bắc Kinh thất nghiệp càng đông, cảm giác mất mát rất lớn. Văn hoá Bắc Kinh là sự hoà nhập của nhiều loại, văn hoá thể chế quan phương, văn hoá của phần tử trí thức và văn hoá dân gian đều ở trạng thái cộng sinh, văn hoá hiện đại chung sống hoà bình với văn hoá truyền thống, cái nào cũng có phong cách riêng, cũng có nét tự hào riêng.

2. Người Thiên Tân

Đàn ông Thiên Tân là được hơn cả trong số tất cả các tỉnh thành ở Trung Quốc, đàn ông ở đây có tính hào sảng, họ thích giúp đỡ người khác, cởi mở, tuy nhiên họ lại thường không muốn phấn đấu trong sự nghiệp, đặc biệt coi trọng bạn bè. Ở Thiên Tân không phát triển bằng Thượng Hải, hay Bắc Kinh, nơi đây cũng là địa điểm thường xuyên bị cắt điện.

Người Thiên Tân đặc biệt rất không thích người Bắc Kinh, nếu như có trận bóng đá nào giữa Thiên Tân và Bắc Kinh thi đấu là phải “tử trận” luôn. Tuy nhiên kiến trúc Thiên Tân còn đẹp, mang đậm giá trị truyền thống hơn cả Bắc Kinh, đây là nơi thích hợp để định cư, vì cuộc sống nơi đây khá dễ chịu về mọi thứ.

3. Người Hà Nam

Tỉnh Hà Nam là cái nôi của dân tộc Trung Hoa, trong sáu cố đô của Trung Quốc có ba cái ở Hà Nam. Thế nhưng thanh danh hiện nay rất xấu, các công ty lớn tại Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Thâm Quyến đều không muốn thuê dùng người Hà Nam. Đã có câu nói: “phòng lửa, phòng trộm, (đề) phòng người Hà Nam”, thậm chí tại Thâm Quyến đã từng có biểu ngữ “nghiêm khắc đả kích bọn tội phạm Hà Nam”.

tinh cach con nguoi 2

Có thể là do đất hẹp người đông, nên cạnh tranh dữ dội, rất nhiều người dường như xảo quyệt là thiên tính. Độ tín nhiệm của các công ty Hà Nam rất xấu, hễ lừa được là lừa, hễ hãm hại được là hãm hại, buôn bán làm ăn với họ là rất mạo hiểm. Trịnh Châu, Tân Hưong, An Dương tập trung rất nhiều công ty lừa gạt, dùng các phương thức như uỷ thác gia công, liên minh, để lừa gạt, chính quyền địa phưong về căn bản không quản lý. Người Hà Nam phổ biến có địa vị không cao tại các thành phố lớn nhưng tiếng tăm lại rất nổi; “thu nhặt đồ phế phẩm rất nhiều" (và thường thuận tay giắt bò). Số gái điếm cũng không ít, thường lang thang tại thành phố. Tỷ lệ người Hà Nam phạm tội ở Bắc Kinh chỉ dưới người Đông Bắc, nên ở đâu cũng bị chèn ép, thậm chí nhiều người Hà Nam phải nói dối là người Hà Bắc, người Sơn Đông.

Thực ra người Hà Nam rất chăm chỉ, chịu khổ được, tập quán sinh họat vốn thật thà chất phác, nhất là ngưòi nông thôn. Tuy vậy có nhược điểm là bảo thủ, thành kiến, không nghĩ đến tiến thủ. Là tỉnh có sức lao động lớn nhất Trung Quốc.

Người Hà Nam ở nhà rất coi trọng lễ nghĩa, các chuyện ma chay cưới xin, sinh đẻ, lễ tết... đều rất coi trọng lễ nghĩa. Tuy nhiên người Hà Nam nổi tiếng vì không thích tắm rửa.

Nói chung tiếng xấu với người Hà Nam đã thâm căn cố đế. Nhiều người thường trách mắng người Hà Nam, nhưng lại quên mất rằng tổ tiên ngưòi Khách Gia thậm chí người Thượng Hải đều là người Hà Nam.

4. Người Hồ Bắc

Là láng giềng của tỉnh Hà Nam, trình độ xảo quyệt không thua ngưòi Hà Nam, hàng giả tại một đường phố tại Hồ Bắc đã từng nổi tiếng tại Trung Quốc. Tuy vậy thanh danh ngưòi Hồ Bắc không xấu như vậy. Người Hồ Bắc rất thông minh, số người đạt kết quả cao trong các kỳ thi vào đại học rất cao. Người Hồ Bắc học giỏi, trường trung học phổ thông Hoàng Cưong nổi tiếng cả nước, thậm chí nhiều trường học trọng điểm của Bắc Kinh, Thượng Hải cũng không bằng Thiên Môn nổi tiếng là quê hương của Hoa Kiều trong nội địa. 

Huyện Hồng An của Hồ Bắc đựoc gọi là “huyện của các vị tướng” (có tới 223 vị tướng) đó là vì thời thế tạo anh hùng, những năm tháng đó nơi nào càng nghèo, tinh thần tham gia cách mạng càng cao.

Người Hồ Bắc hướng nội, biết giấu mình chờ thời, nhưng dũng khí (trong khi tìm hiểu đối tưọng) không bằng người Hồ Nam.

tinh cach con nguoi 3

5. Người Hồ Nam

Người Hồ Nam được gọi là “ngưòi phương bắc của phương nam” tính cách bộc trực, khí khái dữ dội như ớt cay, cổ họng cũng tưong đối lớn. Sử sách cố có nhiều từ ca ngợi người Hồ Nam nhất (ví dụ: “Sở chỉ còn 3 hộ vẫn có thể diệt Tần”, “không có Hồ Nam không thành quân đội”, “người Hồ Nam chưa đổ, Hoa Hạ chưa đổ”. Quân Hồ Nam của Tăng Quốc Phiên, Tả Tông Đưòng đã kéo dài thêm hương hoả nhà Thanh gần nửa thế kỷ, nhiều nguyên lão khai quốc của đảng cộng sản là ngưòi Hồ Nam. Có thể nói bộ cận đại sử Trung Quốc và nửa bộ hiện đại sử Trung Quốc là do người Hồ Nam dùng máu tươi và sinh mệnh của mình viết nên.

Người Hồ Nam thông minh, dũng cảm, mạnh mẽ quả quyết, dám đảm nhiệm việc lớn coi thiên hạ hưng vong là trách nhiệm của mình, “nước Trung Hoa chỉ diệt vong khi người Hồ Nam chết hết”. Người Hồ Nam tập trung được mỹ đức ưu tú của dân tộc Trung Hoa. Học tập, đi lính đánh nhau, lao động đều tốt. Thế nhưng gần đây phong khí xã hội đã có xu thế giảm sút. Trường Sa là thành phố tiêu dùng điển hình, các nhà tắm đầy thành phố (đều kèm theo gái) nhưng giá rất đắt, dân địa phưong không có tiền vào tắm và thưòng do người Quảng Đông tới làm mưa làm gió.

Song Phong là ”quê hương làm các loại giấy chứng nhận giả” của Trung Quốc. Huyện Sâm Châu toàn là tham quan. Người Hồ Nam có 3 loại khí: linh khí, phỉ khí và bá khí, một khi trở thành nhóm bạo lực thì nguy hại cực lớn. “Đảng ô tô” mà Quảng Đông đang đả kích mạnh chủ yếu là người Hồ Nam, “Nhóm Hồ Nam” vượt trội hơn “Nhóm Đông Bắc” và “Nhóm Quảng Tây”

Hồ Nam có nhiều gái đẹp, đảm đang thông tuệ, làm việc tháo vát, nhưng làm vợ thì không đáng tin lắm, đã có câu nói: ”Tương nữ đa tình” (gái Hồ Nam đa tình) số ngưòi làm việc trong ngành dịch vụ bằng vai phải lứa với các chị em Tứ Xuyên, Đông Bắc. Ở đây có câu “chỉ cười nghèo chứ không cười xướng ca”. Là tỉnh lớn xuất khẩu “các vợ hai”.

6. Người Quảng Đông

Quảng Đông là nơi bắt nguồn cách mạng dân chủ cận đại, là giao điểm của văn minh đông, tây là lô cốt đầu cầu và ngưòi lính đứng đầu của cải cách mở cửa. Người Quảng Đông là nhóm người hải dương, tràn đấy khí huyết và sức sống, đầu óc linh hoạt, giầu tính mạo hiểm, tính sáng tạo, dám đi trước thiên hạ. Người Quảng Đông không thích thú lý luận rỗng tuếch, và cũng chẳng để ý bàn bạc triết lý, con ngưòi, và cũng không hứng thú với chính trị. Người người đều vào ra bận rộn vì tiền, suốt ngày hết đông lại tây. Người phương bắc suy nghĩ trước, hành động sau, còn người Quảng Đông lại hành động trước rồi mới suy nghĩ sau, coi trọng hiệu quả và giá trị, không coi trọng hình thức và thể hiện bề ngoài. Phụ nữ Quảng Đông rất hiền hậu, giỏi việc bếp núc.

tinh cach con nguoi 4

7. Người Quảng Tây

Người Quảng Tây bị coi là có tính cách nhu nhược nhất ở Trung Quốc, thường được coi là đại biểu cho sự mềm yếu có thể coi thưòng, từ thời xưa đã thiếu vắng dũng sĩ cũng như những bậc kiêu hùng, nếu tính cách người Trung Quốc đều như người Quảng Tây, thì đất lớn Trung Hoa đã bị các cường quốc chia cắt hết từ chiến trnh thuốc phiện. Người Quảng Tây phổ biến gầy ốm, nước da xấu, tỷ lệ nam thanh nữ tú thấp nhất trong cả nước.

Đàn ông Quảng Tây tiểu khí, tự tư, nhát gan, nhưng một khi đến Quảng Đông thì đã có biến đổi lớn về tính cách. “Đảng ô tô” chủ yếu là người Quảng Tây. Người nông thôn Quảng Tây tương đối thiện lương (kể cả người Choang ở vùng xa xôi hẻo lánh mà về cơ bản đã bị tộc Hán đồng hoá) thành thực, trung hậu, không có tính công kích, chỉ cần người ta thương hại là được. Nghiện đánh bạc, chơi các loại sổ xố khiến nhiều người tan cửa nát nhà, rất nhiều người chưa từng ngồi xe lửa.

8. Người Hải Nam

Dân Hải Nam gốc rất bảo thủ, tầm nhìn hẹp, tự cho mình là giỏi, nhưng ngay khi nói cũng để lộ sự yếu đuối. Nước da đen là một đặc trưng điển hình, thân ngưòi lùn nhỏ, rất ít trai tài gái sắc.

Người Hải Nam chịu được nghèo nhưng không chịu được khổ. Do có nhiều di dân, thưong nhân Hả Nam đã lộ rõ đặc sắc ưa thích đầu cơ, nhưng tư duy với tầm nhìn ngắn hẹp.

Hải Nam cũng là quê hương Hoa Kiều, nhưng nhiều ngưòi trong bọn họ vẫn thuộc loại nghèo không thành đạt như người Triều Sán và ngưòi Khách Gia ở nước ngoài. Đây là nơi buôn lậu khá phổ biến. Kinh tế Hải Nam còn rất yếu. Có câu: "Đến Bắc kinh mới thấy quan mình nhỏ, đến Đông Bắc mới thấy gan mình bé, đến Quảng Đông mới thấy tiền mình ít, đến Hải Nam mới thấy sức khoẻ mình rất không tốt!".

tinh cach con nguoi 5

9. Người Sơn Tây

Người Sơn Tây thực thà, yên phận, trung thành đáng tin, thích đi bộ tới nơi làm việc. Nhưng đầu óc chưa đủ linh hoạt, đần độn cố chấp, cẩn thận nhưng sợ việc, không có phong cách kinh doanh. 

Đã từng có nhóm giàu có đến Bắc Kinh, tập thể vơ vét nhà đất, dù ăn vận đúng mốt vẫn không giấu nổi dáng vẻ xấu của bọn mới phất, bị người Bắc Kinh cười nhạo. 

Những kẻ làm quan ở Sơn Tây vô cùng ngu muội, thích ra vẻ ta đây, lên thêm một chức là đã có người chết, chính quyền mà như nha môn. Đàn ông tuy đáng tin nhưng bủn xỉn. Người Sơn Tây nổi tiếng vì hà tiện. Người Sơn Tây dù ăn vận “nhà quan” vẫn không hợp thời, ăn uống giản dị, và ăn gì cũng phái có dấm. Phụ nữ mặc dù coi trọng đạo lý nhưng khi làm vợ cũng có chút sĩ diện. Thương nhân Sơn Tây đi khắp thiên hạ, nhưng vẫn “lá rụng về cội”, thường đặt tổng bộ của mình tại mấy nơi nho nhỏ thuộc tỉnh quê hưong cho nên không phát triển được.

10. Người Hà Bắc

Người Hà Bắc trung hậu vụ thực, cam chịu làm chiếc lá xanh để làm đẹp Bắc Kinh. Vì Bắc Kinh mà chịu cắt điện, chịu ô nhiễm, chịu gió cát. Nội thành phồn hoa không kém ai, nhưng cứ ra khỏi thành phố là thấy những ngôi nhà nông thôn Hà Bắc nghèo nàn. Người Hà Bắc quen nhìn mắt người Bắc Kinh để làm theo, nhưng học nói tiếng Bắc Kinh thế nào cũng chẳng giống.

Hà Bắc là vườn rau lớn của Bắc Kinh. Nhiều người Hà Bắc làm gác cổng nhà, bầy của hàng bán rau tại Bắc Kinh, thường bị những người quản lý thành thị ở đó khinh thường (một nông dân Hà Bắc do phẫn nộ mà giết một nhân viên quản lý thành phố Bắc Kinh, toà án sợ mâu thuẫn xã hội gay gắt thêm nên chỉ dám xử tử hình hoãn thi hành).

Phụ nữ Hà Bắc thật thà chất phác lương thiện, làm vợ rất thích hợp. 

tinh cach con nguoi 6

11. Người Đông Bắc (gồm 3 tỉnh Hắc Long Giang, Liêu Ninh, Cát Lâm và phần phía đông khu tự trị Nội Mông Cổ)

Người Đông Bắc là người có ưu khuyết điểm về tính cách rõ ràng nhất trong các người Trung Quốc (nam, nữ khác nhau biệt không lớn), nội tâm cưong nghị, bề ngoài mạnh mẽ, tính cách hào sảng, to gan, trọng nghĩa khí coi thưòng luật pháp, dễ kết bạn, thưòng nói: “đừng nói đến tiền, nói đến tiền là tình cảm xa rời mất”.

Rất dũng cảm, đấu tranh mạnh (kẻ trộm cắp Tân Cưong tinh ác nổi tiếng cả nước nhưng không dám tới Đông Bắc làm ăn). Người Đông Bắc thấy việc nghĩa là làm, thích những việc không đâu. Phần đông người Đông Bắc rất lưong thiện, có lúc nhiệt tình đến mức người ta khó tiếp nhận. Có một số rất ít lòng dạ hẹp hòi, thích làm phỉ, xảo quyệt hung ác nên chú ý phòng ngừa.

Người Đông Bắc thích đánh nhau mà không tính hậu quả, khi đánh nhau người Đông Bắc thường tìm vũ khí nơi gầm nhất, chuyên đánh vào chỗ nguy hiểm, dễ bị lợi dụng làm kẻ giết người đánh thuê. 

Có tỷ lệ phụ nữ hút thuốc lá uống rượu cao nhất. Có nhiều mỹ nữ, thân cao, chân dài, nhưng da không mịn lắm, tính cách quá bộc trực, thậm chí ngay trên xe công cộng cũng ăn to nói lớn. Gốc nền văn hoá quá mờ nhạt, thích trang điểm nhưng lại không biết trang điểm, thế nhưng con gái Đông Bắc lại khờ dại đến đáng yêu, thích ai dù chết cũng không rời, hận ai có thể giết người không run tay.

Người Đông Bắc tương đối thông minh nhưng chịu khổ kém nên số nông dân vào thành phố làm thuê rất ít, và cũng ít ngưòi chuyên tâm làm kỹ thuật, tuy vậy có khả năng mở quán ăn, công ty.

Đàn ông Đông Bắc nói năng ngọt ngào, giỏi nịnh phụ nữ, nhưng đa số có khuynh hướng coi đàn ông là nhất, có ngưòi đánh vợ.

12. Người Sơn Đông

Quê hưong Khổng Mạnh, tỉnh của lễ nghĩa, từ xưa Sơn Đông đã có nhiều tướng, nhiều kẻ sĩ trung nghĩa. Có thể là do quá thẳng thắn nên ít có nhà âm mưu và hoàng đế. Hình tượng của người Sơn Đông nói chung khá tốt, đàn ông có tinh thần trách nhiệm cao, trung hậu, bộc trực, nặng tình người, trọng hiếu thuận, bên ngoài thô lỗ, bên trong tốt đẹp, được văn hoá nhà Nho tôi rèn, đặc biệt coi trọng quan hệ giao tiếp và tôn trọng đẳng cấp.

Quan niệm gia đình mạnh, rất thích hợp làm bố chồng; phụ nữ hiền hậu lo việc nhà, nhưng ngang ngựoc, chân tương đối to, tiếng nói rất khó nghe. Ý thức quê cha đất tổ của người Sơn Đông rất nặng lòng tự hào rất mạnh. Người Sơn Đông nấu rượu giỏi nhưng phần lớn là rượu kém chất lượng. Người Sơn Đông thích ăn hành tỏi, nên phần lớn đều hôi mồm, nhưng ít người mắc bệnh ung thư, nói chung.ăn ít rau, cứ có hành tỏi là được.

Người Sơn Đông thích ăn màn thầu (bánh bột mì hấp không nhân) thân người cao lớn. Tíếng Sơn Đông nghe có vẻ thân thiết. Vùng ven biển rất giàu, nhất là vùng Thanh Đảo, Yên Đài, nghe nói kinh tế Sơn Đông sẽ nhanh chóng vượt Quảng Đông để trở thành nhất nước.

Quan niệm của người Giao Đông tương đối mạnh, nhiều ngưòi Thanh Đảo cho rằng làm người Sơn Đông có chút thiệt. Đội bóng đá Thanh Đảo thi đấu quyết tử với đội bóng của tỉnh. Phụ nữ Thanh Đảo rất thời thưọng, mỹ nữ không ít.

tinh cach con nguoi 7

13. Người Giang Tô

Miền nam Giang Tô và miền bắc Giang Tô hoàn toàn không giống nhau. Miền nam mưa thuận gió hoà là nơi có nhiều tài tử giai nhân, trong lịch sử số người đỗ tiến sĩ đều nhiều hơn bất kỳ tỉnh nào, các đại gia nghệ thuật, đại gia văn học, bậc thầy khoa học đời nào cũng nhiều. Người nam Giang Tô nhã nhặn, có nhiều môn đệ thư hương, nhà ở đẹp, món ăn ngon, con gái cũng đa tài đa nghệ, dịu hiền mê người (làm vợ rất tốt nhưng hay tiếng to tiếng nhỏ). Nơi này mưa phùn nhiều, gió lành thổi khắp, ngay nam giới cũng có tướng phụ nữ, da mịn, nói năng nhẹ nhàng, hành động từ tốn, giỏi tính toán, nhưng tinh ranh quá. Người ở đây rất thông minh khí chất thư sinh rất nồng, số người ra ngoài học tập đứng đầu cả nước.

14. Người Thượng Hải

Thượng Hải là thành phố phát triển nhất của Trung Quốc, tính bao dung kém, thịnh hành tiếng địa phương, người ngoại tỉnh khó hoà nhập. Phụ nữ Thượng Hải cử chỉ dễ nhìn, ăn nói hoà nhã rất có phong cách nữ giới. Nhưng con gái Thượng Hải không thích hợp với ngưòi ngoại tỉnh, phần lớn, chỉ thích lấy chồng Nhật, chồng Hàn Quốc, trong đó lấy chồng Nhật là lý tưởng của không ít cô. Đàn ông Thượng Hải tiểu khí, tự tư, tính toán chi li, thưòng cãi vã hồi lâu trên đường phố, nhát gan, sợ vợ, thậm chí giặt cả đồ lót cho vợ, thường bị gọi là “thằng nhỏ”.

Thực ra nếu nhìn từ góc độ khác sẽ thấy nam giói Thưọng Hải rất tôn trọng nữ giới, chăm sóc vợ chu đáo. Trong tư giao người Thưọng Hải tương đối có lý trí, có thể là bạn tri âm về tinh thần. Cho nên có không ít nhà ngân hàng, thương nhân và học giả ngưòi thi nhân, nhưng khó có nhà thơ, võ tưóng và hiệp khách. Thương nhân Thượng Hải đều là người tinh thông nghề nghiệp, vừa thông thạo hàng hoá vừa giỏi lý. Người Thượng Hải kiếm tiền không giỏi, nhưng có tư cách, sinh hoạt nghiêm túc, biết giữ chữ tín, tôn trọng luật pháp. Người Thượng Hải không tranh giành với người, thích hợp với việc kết bạn nhưng trước tiên phải làm cho họ nể mình.

15. Người An Huy

Người An Huy linh hoạt mềm dẻo không bằng người phương nam; cương nghị dũng mãnh không bằng người phương bắc, là tính cách quá độ của người phương bắc và người phương nam. Đàn ông An Huy chất phác ít nói, giỏi và nhanh nhạy trong suy nghĩ, chịu khổ được, kỹ thuật khá. Con gái An Huy mông lung, da trắng toát. Người An Huy giữ được nhiều mỹ đức truyền thống của dân tộc Trung Quốc. 

An Huy là tỉnh địa linh nhân kiệt, nhân tài ưu tú rất nhiều, mỗi năm chạy ra tỉnh ngoài không ít. Thượng Hải là nơi ngưòi An Huy muốn tới nhất, nhưng về có bản người Thượng Hải lại coi ngưòi An Huy không ra gì. Nam Kinh là thành phố gương mẫu cả nước về trị an, tội phạm chủ yếu ở đó là người An Huy. Gạo nhiễm độc, thuốc giả đã huỷ hoại danh tiếng An Huy. Hợp Phì, và Trịnh Châu tập trung nhiều công ty lừa gạt. Nam An Huy phong cảnh rất đẹp là nơi du lịch phát triển.

tinh cach con nguoi 8

16. Người Chiết Giang

Chiết Giang là tỉnh văn hoá lớn của Trung Quốc, có nhiều nhân tài ”Giang nam nhiều sông nhiều núi nhiều tài tử”, nhưng hiện nay về giáo dục, khoa học, y tế, thể dục thể thao đều kém Giang Tô nhiều.

Trong lịch sử Chiết Giang đã từng có nhiều đại thưong nhân giàu có nhất thiên hạ, tài phiệt Chiết Giang là cơ sở của chính quyền Tưỏng Giới Thạch. Thương nhân An Huy là nhóm người biết kiếm tiền nhất nước. Đầu óc người Chiết Giang linh hoạt, giỏi suy tính, biết cách thay đổi, đoàn kết, thực tiễn. Phụ nữ dịu dàng như nước, chịu được khổ, buôn bán không thua nam giới.

Người Chiết Giang lấy bốn biển làm nhà, như kiến chạy khắp thiên hạ, hầu như xó xỉnh nào cũng có người Chiết Giang. Thương nhân Chiết Giang mà Ôn Châu là đại biểu được gọi là “người Do Thái Trung Quốc”.

Năng lực sinh tồn của người Chiết Giang khiến người phương tây khiếp sợ. Trong đầu óc người Chiết Giang, buôn bán không có vùng miền, thị trường không có giới hạn. Chỉ cần kiếm được tiền thì dù là khuy áo, bật lửa, kính bút, giầy dép họ đều làm tất. Có tới 5 triệu người Chiết Giang thành đạt ở ngoài. Người Chiết Giang kinh doanh nhà đất khắp nước, khai thác than ở Sơn Tây, bán quần áo, giầy dép ở châu Âu, thậm chí mở siêu thị ở châu Phi.

Nhưng cũng có nhiều thưong nhân người Chiết Giang làm hàng giả bán hàng giả, buôn lậu. Giầy da, thắt lưng, quần áo Ôn Châu đã từng là đại danh từ cho sự giả mạo xấu xa, ảnh hưởng nghiêm trọng tới danh tiếng hàng hoá Trung Quốc. Gần đây Mỹ tẩy chay hàng hoá Trung Quốc, Tây Ban nha đốt giầy Trung Quốc về cơ bản đều có liên quan tới người Chiết Giang, các cơ sở sắc tình ở Ô Châu nổi tiếng xấu cả nước. Chiết Giang cũng phân hoá hai cực, miền tây và một số nơi trong tỉnh còn nghèo.

17. Người Giang Tây

Trong ngòi bút của Vưong Bột (nhà thơ Đưòng nổi tiếng), đây là “quê hưong của cá và gạo”. Các danh nhân văn hoá các đời nối nhau xuất hiện, Đào Uyên Minh, Vương An Thạch, Âu Dương Tu, Văn Thiên Tưòng, Thang Hiển Tổ… Lý học Trình Chu, tâm vuơng Lục vưong, Phật học Thiền tôn, Đạo học Lão Trang đều bắt nguồn ở Giang Tây, hoặc hình thành tại Giang Tây. Có thể nói Giang Tây chiếm một nửa văn hoá truyền thống ưu tú của Trung Quốc.

Phần lớn người Giang Tây là người Khách Gia, cũng phần lớn là những dòng họ ở Trung nguyên phương bắc thời Tấn, Đưòng di dân đến, là những người thừa kế văn hoá chính thống, được tôi rèn lâu dài tư tưỏng trung thành của nhà Nho và quan niệm vô vi của Đạo giáo, nên bằng lòng với hiện trạng, trung dung bảo thủ, trung thành, giữ chữ tín, ý thức mạo hiểm không sâu, quan niệm gia tộc rất mạnh, có tới 8994 nhà thờ họ tại Giang Tây, nhiều nhất nước, do vậy tiếp nhận tư duy mới, sự vật mới rất khó.

Giang Tây thuộc vùng “đầu Ngô đuôi Sở” cộng thêm là thành phố trong nội địa, nên người Giang Tây có ý thức kinh tế tiểu nông như đóng của, bảo thủ, tự mãn tự túc ở trình độ nhất định. Những tổ tiên của người Giang Tây phần lớn là chaỵ trốn chiến tranh mà đến nên tâm thái mong muốn hoà bình, an cư lạc nghiệp ảnh hưởng đến hậu duệ. Người Giang Tây thật thà, hàm súc, không khoe khoang và cũng không giỏi thể hiện.

Người Giang Tây khá giống câu nói “ngưòi sợ nổi tiếng, lợn sợ béo” đạo xử thế này có cái hay là quan hệ giao tiếp tưong đối hài hoà. Nhưng quan niệm này đồng thời cũng có khuyết điểm là không để cho người ta biết mình. Người Giang Tây nổi tiếng vì phong cách thận trọng. Con gái Giang Tây tuy không nổi tiếng phong tình như gái Hồ Nam sát ngay cạnh, nhưng tính nết hiền thục, nấu ăn rất giỏi.

tinh cach con nguoi 9

18. Người Phúc Kiến

Người Phúc Kiến đặc biệt giỏi buôn bán, chăm chỉ chịu được khổ, thích mạo hiểm năng lực thích ứng mạnh, thích thú giang hồ đó đây, không có học cũng làm ăn buôn bán (người đi học ở Phúc Kiến rất ít). Người Phúc Kiến không dễ tin người.

Quần áo, giầy mũ Tuyền Châu, Tân Giang, Thạch Sư nổi tiếng thiên hạ, người huyện Sa mở quán ăn nhỏ khắp nước. Người Phu Điền ngoài việc bán quần áo còn có phưong thuốc gia truyền chữa bệnh liên quan đến tính biệt, có tới 80% hiệu thuốc chữa các bệnh thuộc loại đó có ông chủ là người vùng này. Là tỉnh có nhiều tiếng địa phương như tiếng Phúc Châu, tiếng Ninh Đức, tiếng Tuyền Châu, tiếng Long Nhâm... chẳng ai nghe hiểu ai. Nghe nói có nơi người bên này núi nghe không hiểu người bên kia núi nói, không khuyếch đại chút nào... Dùng gái để lừa tiền tại Phúc Châu một dạo nổi tiếng.

19. Người Thanh Hải

Câu nói: “Ông mày đứng đái ở đầu Tam Giang thì có tới hai phần ba người Trung Quốc uống được” là để hình dung người Thanh Hải. Thanh Hải là nguồn nước lớn nhất Trung Quốc. Thanh Hải rộng tới 720.000km2 nhưng chỉ có 5 triệu dân, nếu chỉ xét riêng về dân số sợ không tính nổi là một tỉnh. Dân cư chủ yếu là người Hán, ngưòi Tạng (trong lịch sử phần lớn thuộc vùng Tạng, hiện nay người Hán đã chiếm ưu thế tuyệt đối). Do dân số ít lại là vùng tụ cư của nhiều dân tộc cho nên không hình thành văn hoá địa vực độc đáo. Trên cao nguyên tia tử ngoại chiếu mạnh nên người sống ở đó có nước da đen nâu, tính cách sảng khoái, chất phác, lương thiện, trung hậu, chưa bị ngoại giới làm ô nhiễm. Do ở sâu trong nội địa, nên học phong kém, khép kín, ít va chạm, phát triển chậm, không có ngành sản xuất then chốt, chủ yếu là dựa vào xuất nguyên liệu, ít dân buôn, yên tâm với hiện trạng, hầu như chưa có danh nhân. Người Thanh Hải có tửu lượng có thể nói là đứng đầu cả nước.

tinh cach con nguoi 10

20. Người Tứ Xuyên

Người Tứ Xuyên hiếu chiến, hay chửi bậy, họng to nói lớn. Đàn ông Tứ Xuyên phần lớn béo lùn, mặt to, mũi nghiêng, mắt to, thông minh lanh lợi. Thích uống rượu, kỹ thuật nấu rượu nhất Trung Quốc, có nhiều loại rượu ngon.

Người Tứ Xuyên giỏi ăn uống chơi bời, thích đánh bạc. Thích ăn cay, lẩu cay nổi tiếng cả nước. Thành Đô là một thành phố nhàn tản, nhiều người chơi chim cảnh, hoặc đi dạo phố. Nhiều thành phố thị trấn ở Tứ Xuyên thiếu sức sống. Năng lực phụ nữ Tứ Xuyên rất mạnh, nhiều đàn ông phải dựa vào vợ nuôi sống. Mỹ nữ Tứ Xuyên rất nhiều, là tỉnh lớn nhiều mỹ nữ nhất Trung Quốc. Số lưọng làm “vợ hai” đông nhất nước, số phụ nữ phong trần cũng đông nhất nước.

21. Người Trùng Khánh

Số người Trùng Khánh nghiện hút tương đối nhiều, thịnh hành đánh bạc, người mở quán trà đông, uống trà nhiều có khả năng để đánh bạc, chủ quán trà phần lớn là mafia. Mùa hè chỗ nào cũng thấy ngưòi đầu trọc chân đất đi du ngoạn hoặc vây quanh nồi lẩu sặc mùi ớt ăn uống. Đàn ông Trùng Khánh hiếu sắc. Trùng Khánh ban đêm được coi là Hồng Kông nhỏ, trăm hồng ngàn tía vô cùng phồn hoa. Mấy huyện của Trùng Khánh dù kinh tế chưa ra làm sao nhưng ngành dịch vụ rất sôi nổi. Người Trùng Khánh không giống ngưòi Hồ Bắc làm xong rồi mới chơi mà lại chơi rồi mới làm.

Phụ nữ Trùng Khánh cũng giống như phụ nữ Tứ Xuyên có thói quen chơi mạt chược. Họ không ưa đàn ông bản địa mà thích rời xa quê hương đi làm thuê. Trùng Khánh có trên 32 triệu dân, nhưng số ngưòi có trình độ từ trung cấp chuyên nghiệp trở lên chỉ có hơn 1 triệu, vào khoảng 3%. Người Tứ Xuyên đều cho rằng Trùng Khánh chỉ là một bộ phận của Tứ Xuyên, nhưng người Trùng Khánh sau khi được tách ra thành thành phố trực thuộc trung ương đã trở mặt không cho là như vậy. Tuy nhiên về nguồn gốc lịch sử hai nơi không có khác biệt lớn.

tinh cach con nguoi 11

22. Người Quý Châu

Quý Châu là tỉnh dễ bị lãng quên nhất, nghe nói khi thành lập tỉnh còn tranh cãi không thôi. Quý Chây là tỉnh duy nhất tại Trung Quốc không có đồng bằng, vào Quý Châu như vào một đất nước toàn núi đồi, hầu như không thấy một mảnh đất bằng phẳng nào lớn một chút.

Dân vùng núi có cuộc sống tưong đối nghèo nàn. Thành phố thủ phủ Quý Dương có hơn 1 triệu dân, gần đây được Cục Khí tưọng quốc gia cho là “thủ đô nghỉ mát của Trung Quốc” khiến người Quý Dương rất tự hào đắc ý. Tuân Nghĩa là nơi Hồng quân đi qua trên đưòng trường chinh, với cuộc họp mang tính lịch sử mà nổi tiếng.

Trong 3 tỉnh Vân Nam, Quý Châu, Tứ Xuyên tập quán ăn uống và ngôn ngữ của Quý Châu gần với Tứ Xuyên hơn. Quý Châu có thể coi như tỉnh của dân di cư, ngoài một số dan tộc thiểu số như Mèo, Bố Y… ra, ngưòi Hán đến đó đều qua mấy lần di dân lớn. Do mấy nguyên nhân như là miền núi xa xôi, giao thông không tiện, phát triển chậm, văn hoá lạc hậu... Quý Châu ít có nhân tài. Người Qúy Châu tại các tỉnh trong nội địa, khoả mạnh hay làm, nhưng tinh thần chịu khổ không bằng người Tứ Xuyên. Gần đây số nông dân vào thành phố làm thuê tăng nhiều, phần lớn tới đồng bằng sông Châu Giang, số thiếu nữ lâm vào cảnh phong trần không ít.

23. Người Vân Nam

Trong 3 tỉnh vùng Tây Nam, Vân Nam là tỉnh có màu sắc vùng biên nhất. Thời Hán Vũ đế được gọi là “đám mây đầy màu sắc ở phương nam”. Thành phố thủ phủ Côn Minh bốn mùa là xuân khí hậu tốt lành cảnh vật tuyệt đẹp. Vân Nam là tỉnh có nhiều dân tộc thiểu số nhất Trung Quốc. Các dân tộc đều có văn hoá độc đáo của mình như ca múa của dân tộc Bạch tại Đại Lý, nhạc cổ của tộc Nạp Tây vùng Lệ Giang. Dân tộc Thái ở Xi Song Bản Na phong tình, đều là những điểm du lịch đông khách. Nhìn chung do được thiên nhiên ưu đãi về địa lý và môi trường văn hoá nên Vân Nam được coi là tỉnh có sức hấp dẫn lớn về du lịch

Ưu đãi của thiên nhiên đã khiến người Vân Nam phải trả bằng tính khép kin. So sánh với người Tứ Xuyên, người Vân Nam tỏ ra thoả mãn với cái vòng nho nhỏ của mình, an cư lạc nghiệp, tầm nhìn ngắn hẹp, tính cách nhu nhược, ít ra ngoài, rất ít gặp ngưòi Vân Nam tại các nơi khác trong nước.

Kinh tế Vân Nam phát triển không hài hoà, còn nhiều vùng nghèo. Thuốc lá là ngành công nghiệp chủ đạo và cũng là tỉnh lớn nhất về ma tuý. Có vùng biên giới gần “tam giác vàng”, rất nhiều người kiếm sống bắng cách buôn ma tuý, có nhiều “thôn gái goá” (đàn ông bị bắn chết).

Vân Nam là tỉnh khá đông dân (45 triệu), người Vân Nam nhỏ bé ít trai tài gái sắc.

tinh cach con nguoi 12

24. Người Thiểm Tây

Thiểm Tây là nơi phát nguyên nền văn minh truyền thống Trung Quốc, ở đây có thể tìm thấy dấu vết ban đầu của Hoàng Đế ("ông tổ nhân văn ban đầu” của Hoa Hạ. Các triều đại Tây Chu, Tần, Tây Hán, Tuỳ, Đường đều đóng đô ở đây, nghe nói có rất nhiều thôn trang cứ đào đất lên là thấy văn vật. Có rất nhiều danh nhân trong lịch sử, Bạch Cư Dị, Tư Mã Thiên, Lỹ Tự Thành… đều là người Thiểm Tây. Cơ thể người Thiểm Tây phát triển đều, rất khỏe, quân Tần xưa được mệnh danh là “đội quân hổ báo”, khiến quân chư hầu nghe thấy gió là bỏ chạy

Người mặt vuông dài rất phổ biến, chất phác thật thà nhưng lại sảng khoái hào phóng. Nhưng họ khá bảo thủ, bằng lòng với hiện trạng, thích hò hát nhưng không giỏi kiếm tiền do vậy về tổng thể, Thiểm Tây vẫn là tỉnh nghèo.

Người ThiểmTây không những thích hát dân ca mà chửi người không thua người Đông Bắc. Người Thiểm Tây ăn uống giản dị, thích ăn thịt thái to, uống rượu bằng bát. Đàn ông Thiểm Tây quyến luyến gia đình, ít ngưòi ham gái, càng không có “vợ hai”. Con gái Thiểm Tây dịu dàng nhưng nội tâm cưong nghị.

Thiểm Tây có nhiều món ăn bình dân nổi tiếng, nhưng phần lớn là món ăn của dân tộc Hồ. Tây An là cố đô lớn nhất của Trung Quốc, đại học Tay An là đại học nổi tiếng của vùng tây. Người Tây An tương đối xảo quyệt bị coi là xấu nhất trong vùng Tây Bắc. 

25. Người Ninh Hạ

Ninh Hạ là nơi tập trung người Hồi đông nhất Trung Quốc, dân Hồi chiếm 1/3 dân số trong tỉnh. Dân Hồi đến từ Trung Á tạp cư với dân bản địa. Theo đạo islam, thức ăn đơn giản, thích ăn thịt bò, cừu, kiêng thịt lợn, thích đội mũ trắng không vành. Diện tích Ninh Hạ nhỏ, có 6 triệu dân, người mang họ Mã đông nhất, thổ phỉ “Mã gia quân” nổi tiếng ở Tây Bắc. Người Hán ở Ninh Hạ rất ít là thổ phiên, phần lớn đến từ Sơn Tây, thời Minh di dân đến khai hoang có tới hàng chục vạn người. Phần lớn Ninh Hạ là sa mạc.

Rất nhiều người Ninh Hạ nhìn bên ngoài thấy láu cá nhưng thực ra trong lòng nhân hậu, đối xử với người chân thành. Kinh tế Ninh Hạ tương đối lạc hậu, không có nơi nào giàu có, rất ít có danh nhân. Giống với các tỉnh Tây Bắc khác tính cách người nơi đây bộc trực, bảo thủ kém thông minh. Không có mỹ nữ.

tinh cach con nguoi 13

26. Người Cam Túc

Từ xưa Cam Túc đã là vùng biên tái, đất đai chủ yếu là hoàng thổ sa mạc. Rất nhiều địa phưong “xuân phong bất độ Ngọc Môn Quan” (gió xuân không tới Ngọc môn quan) hoặc “Tây xuất Dương quan vô cố nhân” (ra khỏi tây Dưong quan là không có bạn) có thể nói là vô cùng thê lương. Tài nguyên văn hoá rất phong phú nhất là văn hoá Đôn Hoàng, thứ nữa là con đường tơ lụa. Danh nhân Cam Túc trong lịch sử có Phi tuớng quân Lý Quảng, Đưòng Cao Tôn Lỹ Zuyên, “thi tiên” Lý Bạch nghe nói quê ở Lũng Tây. Các nơi ở CamTúc đều nghèo.Ở một góc Tây Bắc trong lịch sử thường loạn lạc không yên, nơi chính quyền giao tiếp dân tộc hội hợp

Cũng có thể do là nơi phân tranh trong lịch sử, nên nơi này bị nhiều vết thương từ bên ngoài và đã ảnh hưỏng nhiều tới tính cách người Cam Túc rất lớn, như quá bảo thủ, ít sáng tạo, chậm tiếp thu cái mới. Thành phố Lan Châu bốn mặt là núi, ô nhiễm nặng nề nhưng con gái ăn nói rất cởi mở. Ninh Hội là huyện nghèo cấp quốc gia, hiện nay ngay nước uống cũng còn là vấn đề nhưng là nơi năm đó Hồng quân hội sư trên đưòng trường chinh, tuy vậy dân rất hiếu học. Nghe nói chỉ riêng vùng thung lũng Silicon Bắc Kinh đã có tới hơn 1000 nhân tài cao cấp ngưòi Ninh Hội. Có thể vì là vùng sa mạc nên người Cam Túc phần đông mặt đỏ, thân người khoẻ mạnh, ít ốm vặt.

27. Người Hồng Kông

Người Hồng Kông sớm nhất là di dân Quảng Đông, bị nuớc Anh thống trị lâu dài, vì vậy người Hồng Kông có cả đặc trưng tính cách phương đông và phương tây, hàm súc của phương đông, thẳng thắn của phương tây, nhiệt tình của phương đông, lãnh đạm của phương tây, tình cảm của phương đông, khách quan của phương tây. Trừ một số cá biệt ra đa số người Hồng Kông không tự đánh giá thấp nguồn gốc, dòng máu của mình và không tự phủ định. Cái phủ định là đại lục “không dân chủ”, “hủ bại” tâm trạng phổ biến là “yêu nước, yêu Hồng Kông, nhưng chưa chắc đã yêu đảng”

Từ năm 1997 đến nay, tính đồng thuận của ngườì Hồng Kông với tổ quốc đã không còn vấn đề gì, thậm chí những phần tử yêu nước ở đây, còn kích tiến hơn cả đại lục (việc bảo vệ đảo Điếu Ngư-Senkaku là một ví dụ, phi công vũ trụ Dưong Lợi Vỹ được hoan nghênh nhiệt liệt ở Hồng Kông) khiến đại lục toát mồ hôi.

Hồng Kông đất hẹp người đông do đó cạnh tranh rất ác liệt, tạo nên tính cách sáng suốt, dám làm, kiên nhẫn, thực tế, khẩn trương, tất bật. Người Hồng Kông mặc dù đã gần bị tây hoá nhưng bất kể là trong việc cầu mong bình an, sự nghiệp thành đạt, chuyện hôn nhân, bệnh tật… đều đến chùa đền khấn vái cầu xin, có phần thành kính hơn người nội địa. Người Hồng Kông cũng như người Đài Loan phần lớn bao “vợ hai” tại đại lục, ngay phu vận tải cũng bao “em gái Tứ Xuyên” tại Thâm Quyến.

tinh cach con nguoi 14

28. Người Đài Loan

Người Đài Loan hiện nay ít có cảm giác đồng thuận với người Trung Quốc đại lục phần lớn chỉ cho mình là người Đài Loan, đồng thời đã bị tây hoá nặng nề. Thế nhưng người Đài Loan đến đại lục kinh doanh khong thích bàn chuyện chính trị. Người Đài Loan vô cùng mê tín, rất thích bao “nàng hai”. Tuy vậy họ sống có quy cũ, có thứ tự trên dưới già trẻ, trọng nam khinh nữ. Người Đài Loan trên đảo có cảm giác quần thể rất mạnh, nhưng các phe phái đấu tranh rất dữ. Tuy vậy tính cách nhu nhược.

29. Người Macao

Bị Bồ Đào Nha thống trị hơn 400 năm nhưng quan niệm văn hoá truyền thống vẫn không thay đổi, Macao và Hồng Kông chỉ cách nhau một cửa sông Châu Giang, nhưng Hồng Kông thì chen chúc náo nhiệt khiến lòng ngưòi chẳng mấy khi yên, còn Macao tuy chen chúc mà không náo nhiệt, căng thẳng mà vẫn yên tĩnh khiến người ta thoải mái thư nhàn, chỗ nào cũng thấy tình người ấm áp rất ít khi nghe thấy tiếng tranh cãi, càng chẳng thấy những hành động thô bạo. Có thể là nơi này đất hẹp ngưòi ít, người đi đường gặp nhau đều có cảm giác như là đã biết nhau rồi.

Đàn ông Macao “nhỏ ngưòi nhưng bụng dạ rộng lớn” ngụ ý tuy không cao lớn như đàn ông Đông Bắc nhưng rất độ lượng, không tính việc nhỏ, tinh thẩn trách nhiệm cao; phụ nữ Macao thì hết lòng với việc nhà, hiến dâng vô tư cuộc sống của mình cho cha mẹ, chồng, con.

Kinh tế Macao đơn nhất, ngoài đánh bạc và du lịch ra chẳng có vị trí gì trên quốc tế. Việc Ma Cao về với tổ quốc có ý nghĩa tượng trưng chủ quyến lớn hơn ý nghĩa kinh tế. Do không giàu có như Hông Kông nên rất nhiều người Macao thích đến mua sắm tại Chu Hải (Quảng Đông).

30. Người Nội Mông Cổ

Ở đây chủ yếu nói về phần phía tây Nội Mông, vì người dân từ Xích Phong trở về đông nói tiếng Đông Bắc. Mặc dù là khu tự trị nhưng hiện nay người Hán chiếm đa số. Thể hình người Mông Cổ thô khoẻ, mặt rộng tai lớn, con mắt như có thần, trán nhô, tóc quăn, tiếng nói kêu vang, cánh tay dài hơn người, trông uy vũ nhưng là cái dũng của kẻ thất phu. Có tấm lòng thiện lương, đôn hậu với người, tính cách sảng khoái, dám yêu dám ghét, ít có đường ngang ngõ tắt, uống rượu khoẻ, rất nhiều ngưòi đã Hán hoá.

Người Hán ở phần tây Mông cổ rất giống ngưòi Tây Bắc dù được gọi là Hoa Bắc, tiếng nói có màu sắc Tây Bắc, thật thà, an phận thủ cựu, không làm quan và buôn bán được. Bao Đầu, Hô Hoà Hạo (thành phố gang thép lớn của Trung Quốc và thủ phủ của Nội Mông) chủ yếu là người Hán di dân tới, không có nền tảng văn hoá gì.

tinh cach con nguoi 15

31. Người Tây Tạng

Có nguồn gốc là hậu duệ của Thổ Phiên thời xa xưa, và pha tạp với huyết thống thổ dân Tây Bắc. Vưong triều Thổ phiên Tùng Tán Can Bố thịnh trị một thời. Sau khi Hốt Tất Liệt chinh tây mới bị đưa hẳn vào bản đồ Trung Quốc. Người Tây Tạng mang khí hậu cao nguyên, tia tử ngoại ở đây chiếu khá mạnh, sắc mặt người đen, da có màu giống da người Ấn Độ, tuy vậy không đen đều. Đàn ông người Tạng tóc quăn. Phụ nữ Tây Tạng không đẹp. Người Tây Tạng coi trọng thờ cúng, chân thật mà khoan dung. Và nhìn chung, họ rất hiếu khách, thường mời uống trà sữa, rượu hoa quả. 

32. Người Tân Cương

Người Duy Ngô Nhĩ ở Tân Cương hào sảng, nhiệt tình, hiếu khách, một khi đã kết bạn là mang hết rượu ngon thức nhắm tốt ra thết khách, khiến khách có cảm giác lầm khách nhưng như về nhà mình. Tuy vậy kiêng cấm nhiều, người ngoài tới nếu không am hiểu rất dễ bị trở mặt. Nữ giới cấm mặc quần áo hở hang, cấm đánh dắm (dù là kêu hay xịt). Không được ăn thịt lợn, lừa, chó.

Đàn ông Duy Ngô nhĩ nói chung đẹp trai, thân người cao lớn, mặt có góc cạnh, lộ rõ khí chất đàn ông. Phụ nữ có rất nhiều người đẹp mang đặc sắc Trung Á. Ngưòi Duy Ngô Nhĩ rất ít khi kết hôn với người Hán, tại vùng xa phía nam thế lực “Đông Đột” (một tổ chức chống đối) khá mạnh có mặt tại Đức, Mỹ, Australia, Thổ Nhĩ Kỳ v.v.... Những người Duy Ngô Nhĩ giàu có thường kinh doanh cửa hàng ăn của dân tộc tại các thành phố lớn trong nội địa.

Do nghèo khổ nên kẻ trộm người Duy Ngô Nhĩ có mặt tại hầu hết các thành phố lớn trong nuớc, vì sự đoàn kết dân tộc chính quyền địa phưong không dám nghiêm trị, khiến có kẻ không sợ dám công khai trấn lột. Tông tộc người Đông Hương, Duy Ngô Nhĩ có nhiều người buôn bán ma tuý, gần đây còn tham gia các trò lừa gạt, bán hàng giả. 

Nhìn chung, tính cách người các dân tộc Tân Cương bộc trực, nhiệt tình, hiếu khách.

Nếu du khách muốn biết nhiều hơn về đất nước, văn hóa, con người Trung Quốc thì hãy nhanh chóng đặt ngay cho mình một tour Trung Quốc của Viet Viet Tourism nhé! Chúc các du khách có một chuyến đi thú vị và vui vẻ!

HỖ TRỢ KHÁCH HÀNG

098 3355 639
0919 558 631
Thanh Thanh: skype viber zalo
0919 558 631 - 0168 986 8984
Thanh Hùng: skype viber zalo
090 303 1476 - 093 714 1976
 
 
G

1900 3020

du lich my 39tr
du lich chau au 39tr
Vé máy bay Eva Air
Vé máy bay Cathay Pacific
Vé máy bay Japan Airlines
Vé máy bay Air Canada
Vé máy bay Air China
Vé máy bay Aeroflot

Tin Tức Mới Nhất